Lịch khởi hành
Tour Free & Easy
Tự thiết kế tour
VÉ MÁY BAY
VÉ TÀU
THUÊ XE

Nhật ký lữ hành

KH: Khải Hoàn


Hương Tết miền Tây
Nếu đến vùng đất phương Nam đúng vào lúc mai vàng bung nở thì mời bạn về miền Tây quê tôi ăn Tết để cùng nhau cảm nhận một mùa xuân giản dị nhưng chan chứa ân tình. Ngày đó lúc bé xíu, lũ trẻ con chúng tôi thích nhất là những ngày cận Tết. Ở miền Nam hầu như mỗi nhà đều có vài cây mai vàng trước cổng, cứ tầm ba ngày 14, 15 và 16 tháng Chạp Âm lịch là nhà nào, nhà nấy cũng chộn trộn vì người lớn cùng con nít thi nhau tuốt trụi lá cho những cây mai cao quá đầu người. Mà cái chuyện ngắt lá mai tưởng ai cũng làm được chứ không hề dễ chút nào, phải tỉ mỉ, chăm chút bứt từng lá một sao cho chỗ đấy không bị trầy, bị xướt. Ai nôn nao, nóng tính bứt vèo vèo xem như nhành mai đó khỏi nở hoa; ngày 30, mùng 1 Tết đến mà má thấy cây trổ ít hoa thì thế nào cũng bị cắt tiền lì xì cho chừa cái tật “làm ăn gian dối”.

Những ngày sát Tết, đâu đó là cảnh ba ngồi trước hiên nhà, say sưa lau chùi từng chiếc lư hương, chân đèn trên bàn thờ ông bà, còn các anh chị em trong nhà chung tay làm mứt dừa. Trong khi anh Ba nhanh nhảu leo lên tận đọt cây chót vót, chọn những trái vừa già tới để hái quăng xuống đất thì anh Tư lo việc lột dừa, cạo lấy phần cơm bên trong trắng nõn, xong bào thành những vòng tròn dài đẹp mắt để chị Hai rim đường rồi mang lên chảo sên mứt cho khô. Nghe cái mùi thơm ngào ngạt của sữa, của lá dứa hòa vào mùi đường bắt đầu khen khét là cả xóm biết nhà đó đang làm mứt, đám con nít liền bu lại năn nỉ “chị gì đẹp đẹp ơi, làm mứt xong chừa cho em xin đường khô trong cái chảo nha”. Và rồi chị Hai nở một nụ cười thật hiền, nhanh tay đổ mứt ra, cạo mớ đường đang đóng quanh miệng chảo đưa cho chúng, cả đám khoái chí reo hò chia nhau ăn ngon lành xong lại kéo nhau đến nhà khác xin tí mứt gừng, mứt bí hay mứt me.



Tết ở miền Tây náo nhiệt không kém khi ngày 29, 30 Tết có nhà ở cuối xóm “mần” con heo đẹt nuôi cả năm trời bằng cơm dư với rau trong vườn rồi bán rẻ cho bà con quanh nhà. Hay tin ai cũng nô nức kéo tới, người thì mua cái đầu về luộc cúng Thần nông để trả lễ một năm phù hộ trọn vẹn cho mùa màng, người mua mớ thịt ba rọi về kho tàu để cúng, người mua mớ thịt nạc, phèo non về làm lạp xưởng tươi… Cứ như thế, nhìn qua nhìn lại, con heo gần cả tạ đã được chia sạch. Nhắc đến Tết miền Tây, không thể bỏ sót đêm giao thừa với hình ảnh các bà, các mẹ mang mớ lá chuối mà hồi chiều đã phơi khô ráo ra giữa nhà gói bánh Tét, đàn con trong gia đình gồm dâu rể, con cháu nhiều thế hẹ xúm lại phụ một tay, đứa hì hục buộc dây, đứa đong nếp, bắt nhân cho vào giữa bánh… rồi gói cả trăm đòn bánh lớp cho, lớp biếu mà mồ hôi đổ như mưa nhưng chẳng nghe thấy một tiếng phàn nàn. Việc xong tầm 2, 3 giờ sáng, cả nhà lại cùng quây quần bên bếp lửa hừng hực chờ bánh chín để vớt ra treo lên cây sào cho ráo, sáng sớm má sẽ lựa một đòn bánh nhân chuối và nhân mỡ đẹp nhất, dùng sợi dây lạc cắt bánh ra thành từng khoanh tròn, đưa cho ba dâng cúng ông bà.







Hiện nay, do điều kiện kinh tế nhiều gia đình khá giả, người ta chọn cách “đi mua cho tiện lợi” nên việc tự tay gói bánh, làm mứt cũng không còn nhiều nhưng lễ nghĩa chúc xuân vào đầu ngày mùng một Tết vẫn không thay đổi. Rộn ràng nhất là cảnh mấy anh, mấy chị kéo nhau đi hết từ nhà nọ đến nhà kia để mừng tuổi bà con, làng xóm. Con đường làng ngày thường vắng hoe giờ nhộn nhịp, tấp nập.

Anh Bảy quanh năm làm ruộng, đi đâu cũng chỉ bận mỗi chiếc quần tà lỏn, mình để trần, chân cũng chẳng thèm xỏ dép, ấy vậy mà ngày Tết lại diện bộ đồ día trông rất lịch sự, khăn nón chỉnh tề, miệng thì hết chúc gia đình này làm ăn phát tài lại đến nhà kia ruộng vườn sung túc, tiền chất đầy bồ lúa, bồ trấu. Còn chị Chín quanh năm bận bịu vườn tược, người chỉ mặc mãi bộ áo bà ba đen, vậy mà Tết đến chị diện áo dài xanh đỏ, đến nhà ai là xắn tà áo lên rồi lăng xăng phụ dọn bàn cho mấy anh đàn ông trò chuyện, rượu trà… Tất cả mọi người không phân biệt giàu sang, hễ ai tới nhà đều được coi là khách.

Ngày xuân gia chủ cố níu chân khách lại dùng mâm cơm thân mật, nữ thì tự nhiên dùng thức ăn, nam thì uống vài ly rượu đế đặc sản cho đến khi người no, kẻ say mới được cho về. Cứ thế tiếng cười rôm rả, đậm nghĩa tình kéo dài không ngớt làng quê suốt mấy ngày xuân. Đâu đó, Tết quê tôi còn văng vẳng lời dặn của những cụ già cao tuổi, giọng run run: “Mấy đứa vui xuân thì vui biết chừng biết mực. Nhậu vui, ông bà không cấm, có chơi bài giải trí mỗi ván ăn dăm ba ngàn đồng thì được chứ không được cờ bạc sát phạt, nhậu nhẹt, gây gổ làm mất tình nghĩa xóm làng”. Mọi người chăm chú lắng nghe rồi cười rần rần, lễ phép đáp lại: “Dạ, xuân miền Tây là xuân đậm nghĩa, đậm tình, chúng con vui chơi chứ không sa đà vào mấy chuyện đó đâu ông bà ơi?!”.

Miền Tây quê tôi ăn Tết bình dị mà vui vậy đó, nên có dịp xin rủ rê bạn đến một lần để trải nghiệm thực tế, biết đâu sau chuyến du xuân này lại có người tình nguyện “làm dâu, làm rể” miền Tây cũng nên!
Hà Nội ký ức mùa thu - Dương Thuỷ
Thử một đêm "bồng bềnh" trên núi Cấm - Info.vn
Bạc Liêu, về miền nhãn cổ trăm năm - Nld.com.vn
Góc ẩn mình Pù Luông - BLACK
Miên man nhớ mùa tam giác mạch - Nguyễn Thị Việt Hà
Làng nghệ thuật Hua Hin – góc nhỏ của nghệ sĩ ở Thái Lan - Hải Thu
Cuba, vùng đất của nghệ thuật sống quyến rũ - Yến Nhi
Khám phá con đường âm nhạc lâu đời ở London - Xuân Lộc
Kỳ Co, bãi tắm thiên đường kỳ bí - Theo: Người Lao Động
Đài Loan đi dễ, chẳng muốn về -
Xem tiếp << Back
Video clip
Hỗ trợ trực tuyến
Du Lịch Âu Úc Mỹ
Du lịch Hàn Quốc Nhật Bản
Vé máy bay và đặt chỗ khách sạn
Chi Nhánh Cần Thơ
Du lịch trong nước
Hồng Kông-Đài Loan-Trung Quốc
Du lịch Thái Lan
Du lịch Đông Nam Á
Quảng cáo